Trăn trở để giảm nhẹ cơn đau cho bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối

Nguyễn Hà Phương là bác sĩ trẻ thuộc khoa Giải phẫu bệnh, bệnh viện Ung bướu. Anh vừa hoàn thành đề tài nghiên cứu “Đặc điểm giải phẫu bệnh và hoá mô miễn dịch của ung thư biểu mô tuyến”, đề tài này đã đem lại nhiều lợi ích điều trị cũng như kinh tế. Nhờ đó bác sĩ Hà Phương trở thành một trong 27 người được vinh danh ở giải thưởng Phạm Ngọc Thạch lần thứ 5.

Là một người trẻ đến với khoa Giải phẫu bệnh như một cơ duyên, vì cảm tình đặc biệt từ thời còn ngồi trên ghế giảng đường và tự nhận đây như căn nhà thứ hai của mình. Khác với những chuyên khoa còn lại, khoa Giải phẫu bệnh của bệnh viện Ung Bướu là nơi phân tích kết quả mô học tế bào. Các bác sĩ có thể xem xét đến từng cấu trúc gen để chẩn đoán khối u lành tính hay ung thư (ác tính). Thực tế, phương pháp điều trị khối u đều phải căn cứ vào kết quả chẩn đoán từ khoa Giải phẫu bệnh. Nói không ngoa, nơi đây giống một toà án nắm giữ bản án treo của những bệnh nhân bị nghi ngờ ung thư, họ nằm giữa lằn ranh của hồi hộp, lo lắng. Đôi khi, sẽ là niềm sung sướng vỡ oà nếu kết quả là u lành, nhưng lại có thể là vực thẩm nếu bệnh nhân được chẩn đoán xác định ung thư.

Mặc dù mang tầm quan trọng không thể chối bỏ, nhưng nguồn nhân lực ở khoa Giải phẫu bệnh luôn rất hiếm hoi. Bởi lời ngợi ca thường được dành cho những bác sĩ ngoại khoa (người trực tiếp phẫu thuật). Còn những ai lựa chọn khoa Giải phẫu bệnh lý cũng giống như tự nép mình phía sau ánh hào quang, và Hà Phương là một trong số ấy.

Bên cạnh đó, bác sĩ Hà Phương còn là một trong những thế hệ bác sĩ luân phiên đầu tiên đến với khoa Chăm sóc giảm nhẹ. Đây là một chuyên khoa còn rất non trẻ tại Việt Nam, do bác sĩ là trưởng khoa Quách Thanh Khánh học hỏi từ Hoa Kỳ. Tại đây, vai trò của một bác sĩ được thể hiện một cách trọn vẹn nhất. Khi bác sĩ không chỉ điều trị giảm đau và hỗ trợ sức khoẻ cho bệnh nhân mà còn xoa dịu những ám ảnh, lo sợ trong tâm hồn tâm hồn, để giúp bệnh nhân trút bỏ và chấp nhận căn bệnh của mình. Đối với đội ngũ y tế của khoa Chăm sóc giảm nhẹ, chất lượng sống của bệnh nhân ung thư hay HIV/AIDS giai đoạn cuối là mối quan tâm hàng đầu. Các bác sĩ và điều dưỡng phối hợp cùng người nhà bệnh nhân nhằm cố gắng hoàn thành những yêu cầu, băng khoăng ở những giây phút cuối cuộc đời của người bệnh một cách trọn vẹn và hợp lý nhất.

Bệnh nhân đầu tiên của bác sĩ Phương là một phạm nhân xăm trổ đầy mình, mắc ung thư dạ dày giai đoạn cuối và có triệu chứng di căn gan. Khi đó, bác sĩ Phương vừa mới ra trường, còn quá ngại ngần tiếp xúc, đặc biệt đây lại là tội phạm. Nhưng cuối cùng được sự động viên từ những người đàn anh, bác sĩ Phương đã vượt qua những e ngại ban đầu, ngoài việc chăm sóc sức khoẻ anh còn dành nhiều thời gian để trò chuyện cùng bệnh nhân của mình. Và vì tiên lượng bệnh tình rất xấu nên dù thời gian chăm sóc không dài nhưng phạm nhân này đã xem anh như tri kỷ.

Một người bác sĩ trẻ, chấp nhận lùi bước về phía sau để hỗ trợ đồng nghiệp mình toả sáng, chấp nhận thu nhập của mình có thể eo hẹp hơn để thấy được cảm giác thân tình, tin tưởng trọn vẹn từ bệnh nhân. Thứ cảm giác mà đối với anh vật chất chẳng thể nào đánh đổi được, và cũng chính đó là nguồn động lực để anh bước tiếp trên con đường của mình. Gạt bỏ lời nhận xét về sự xuống cấp của Y đức. Qua bác sĩ Hà Phương, ta vẫn thấy câu chuyện đầy nhân văn về những người trẻ đã chọn nghiệp Y để nối tiếp hành trình.

Ds. Nguyễn Hạ Quyên trích theo chuyện đời chuyện nghề